“Ting…ting…ting…” Tiếng chuông báo 5 giờ 30’ chiều vang lên, nhưng hôm nay, nó không còn mang ý nghĩa “hết giờ làm” như mọi khi. Tôi tắt máy tính, nhìn ra cửa sổ, trời vẫn còn nắng vàng rực rỡ. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy thời gian như một “gã khổng lồ” lười biếng, kéo dài lê thê đến vô tận.
“Tôi nghỉ hưu rồi!” Câu nói ấy vang lên trong đầu tôi đã rất nhiều ngày. 54 năm, 30 năm gắn bó với công việc, giờ đây, tôi bỗng dưng trở thành một “người thừa” của xã hội. Tôi “được” cho nghỉ hưu sớm do công ty tái cơ cấu.
Bạn bè tôi, những người vẫn còn đang “chạy đua” với thời gian, nhìn tôi với ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa ái ngại. “Nghỉ hưu sướng nhé! Được đền bù 1 số tiền tương đương đi làm cộng những khoản hỗ trợ tốt từ công ty và còn được nghỉ ngơi tha hồ mà đi du lịch, cà phê, bù khú”. Nhưng họ đâu biết rằng, tôi đang phải đối mặt với một “cơn địa chấn” trong tâm hồn vì là người quen bươn chải bên ngoài tôi thấy mình còn đầy năng lượng làm việc và thích làm việc.
Thời gian rảnh rỗi quá nhiều, tôi không biết phải làm gì với nó. Tôi lang thang trong nhà, hết dọn dẹp lại nấu nướng, rồi lại xem ti vi… Cứ thế, một ngày trôi qua dài như một thế kỷ.
Tôi nhớ những ngày tháng bận rộn, những cuộc họp căng thẳng, những chuyến công tác xa nhà. Tôi nhớ tiếng cười nói của đồng nghiệp, những bữa trưa vội vã ở căng tin công ty.
Sao tôi lại trở thành thế này?” Tôi tự hỏi mình. “Tôi đã từng là một người năng động, nhiệt huyết, giờ đây lại trở thành một bà già lẩm cẩm, cáu gắt suốt ngày chỉ biết quanh quẩn trong nhà* Tôi nhớ đến lời khuyên của một chị bạn. Chị ấy nói rằng, “Nghỉ hưu không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới.” Nhưng tôi vẫn chưa tìm thấy “khởi đầu mới” của mình.
Theo các chuyên gia tâm lý, việc thích nghi với cuộc sống sau khi nghỉ hưu là một quá trình cần thời gian. Hãy cho phép bản thân được nghỉ ngơi, thư giãn, nhưng đừng để bản thân rơi vào trạng thái “ngủ đông”.
Hãy tìm kiếm những hoạt động mới, những sở thích mới để lấp đầy thời gian rảnh rỗi. Tham gia các câu lạc bộ, hội nhóm, hoặc đơn giản chỉ là đi dạo công viên, đọc sách, nghe nhạc…
Hãy giữ liên lạc với bạn bè, người thân, và tìm kiếm những mối quan hệ mới. Đừng để bản thân bị cô lập, lạc lõng.
Nghỉ hưu không phải là “dấu chấm hết”, mà là một “dấu phẩy” của cuộc đời. Hãy biến “dấu phẩy” này thành một “dấu chấm than” đầy ý nghĩa.
Nói thì dễ, làm được mới khó.. tôi vẫn hi vọng rồi mình sẽ vượt qua giai đoạn khó chịu này!


